CN. Th5 29th, 2022

Đêm đó, bên giường của anh, anh thoi thóp giao cho tôi chùm chìa khóa:”Đây là…chìa khóa tủ và két sắt, những thứ…anh muốn đưa cho em và con…đều ở trong đó”.

Người chồng thực sự yêu bạn, không phải là người chỉ ném cho bạn vật chất mà quên đi cách quan tâm, chăm sóc bạn. Và trong cuộc đời, không phải lúc nào cũng kiếm được người đàn ông như vậy, ấy thế mà tôi đã trách móc anh suốt 5 năm trời.

Tôi là cô gái nhan sắc trung bình, kinh tế không có nhưng lại được Luân để ý tới. Luân là trưởng phòng một công ty nước ngoài, lương tháng tính bằng đô, anh vừa đẹp trai vừa làm ăn giỏi. Vì thế, nhiều lúc tôi cảm thấy mình thật may mắn.

Cưới chồng về, tôi đi làm bữa đực bữa cái, tiền tiêu như nước. Đến lúc mang thai, tôi nghỉ làm hẳn chỉ ở nhà cơm nước.

Sau khi sinh con, cuộc sống vợ chồng tôi vẫn vô cùng tốt đẹp cho tới 1 ngày, tôi vừa hỏi tiền tiêu vặt thì Luân đưa 3 triệu:

– Đây, tiền đi chợ cả tháng đấy, em xem mà chi tiêu nhé.

Tôi trợn trừng mắt:

– Cái gì?? 3 triệu?? Anh bị sao thế?? Bình thường tiêu 30 triệu còn chả đủ, anh đùa em đấy à?? Thế này là mỗi ngày 50 ngàn á??

Luân từ tốn đáp:

– Những thứ cần thiết anh đã mua hết rồi, đồ ăn cho con anh cũng mua, tiền này chỉ rau dưa thôi, giờ vợ chồng mình có con rồi phải sống tiết kiệm chứ, cư tiêu tiền thế này rồi đi thuê nhà suốt à??

Tôi điên tiết quát:

– Anh bây giờ ghê thật, thuê nhà thì thuê chứ sợ gì, miễn được sống thoải mái, sung sướng. Không ngờ anh lại là kẻ đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành như thế, cất tiền đi rồi lúc chết có mang xuống mồ được không??

Nghe tôi nói câu đó, Luân chau mày quay đi.

Thời gian đó, tôi vô cùng tức tối, mặc dù trong nhà vẫn không thiếu gì nhưng tiền lương chồng mỗi tháng cả trăm triệu mà chỉ đưa cho vợ 50 ngàn mỗi ngày khiến tôi xấu hổ không dám nói ra ngoài.

Sau này, tôi còn nghi ngờ chồng đem tiền cho bồ nên lén lút theo dõi. Kết quả là chẳng tìm ra được manh mối nào. Cuối cùng, tôi sống bằng sự sắp đặt của chồng, không còn kêu than nữa.

Từ ngày thay đổi vấn đề tài chính, chồng tôi thậm chí có vẻ còn quan tâm yêu chiều vợ con hơn, thường hay đưa mẹ con tôi đi chơi, đi ăn rồi làm những điều ý nghĩa vào ngày sinh nhật, kỷ niệm. Tuy nhiên, tôi thì luôn hằn học anh vì chuyện tiền nong.

5 năm sau, con tôi lên 6 tuổi, chồng tôi đột nhiên ngã bệnh. Tôi kêu đưa anh đi bệnh viện nhưng anh nhất định không chịu.

Đêm đó, bên giường của anh, anh thoi thóp giao cho tôi chùm chìa khóa:

Chồng mỗi tháng kiếm 100 triệu chỉ đưa vợ 50 ngàn/ngày, ai ngờ chỉ 5 năm sau anh đã qua đời, vợ òa khóc thi thấy thứ này trong két - Hình 1

(Ảnh minh họa)

– Đây là…chìa khóa tủ và két sắt, những thứ…anh muốn đưa cho em và con…đều ở trong đó. Những điều muốn nói…cũng ở trong đó…

Nói rồi chồng tôi trút hơi thở cuối cùng trong tiếng gào thất thanh của tôi.

3 ngày cho chồng xong, tôi nhìn chùm chìa khóa đau đớn. Nhưng khi mở két sắt ra, tôi càng nhói đau hơn nữa bởi những thứ chồng để lại trong đó.

Đó là sổ đỏ một ngôi nhà, một cuốn sổ tiết kiệm 2 tỷ và một lá thư.

“Vợ thân yêu của anh,

Anh không đủ dũng cảm để đối diện với cái chết, càng không đủ dũng cảm để chứng kiến giây phút em đau lòng vì anh . Bởi vậy, hãy cứ để anh chết dần, chết mòn, hãy cứ để một mình anh chịu đựng nỗi đau đó thay vì cả gia đình ta đều chìm trong u uất.

Ngày đó, anh phát hiện ra mình bị ung thư, đương nhiên căn bệnh này không thể chữa khỏi. Anh đã không dám làm hóa trị, anh đã dùng loại hóa trị tốt nhất đó là tình yêu của em và con dành cho anh.

Những lần nhìn thấy em cười, thấy con cười là những liều thuốc tốt nhất của anh. 5 năm trời, thực sự được ở bên em và con suốt 5 năm đã là điều khiến anh hạnh phúc nhất. Mặc dù, anh còn áy náy vì nhiều điều chưa thể làm cho hai mẹ con.

Anh biết em tiêu pha rất thoáng, không biết giữ tiền, bởi thế anh từng bắt em tiết kiệm, bởi vì anh hiểu đoạn đường sau này của em và con thiếu anh sẽ thật khó khăn biết bao.

Em hãy chuyển tới ngôi nhà mới này ở nhé, cầm theo cuốn sổ tiết kiệm để nuôi con mình khôn lớn.

Nếu có ai thương em thật lòng, hãy cưới người đó làm chồng em, làm cha của con chúng mình.

Ở dưới suối vàng, anh sẽ luôn dõi theo hai mẹ con.

Hôm nay, anh mệt rồi, chỉ viết tới đây thôi…

Đừng trách anh.

Yêu em và con!!”.

Đọc hết những dòng chữ đó, nước mắt tôi đã chảy thành sông, tôi ghì chặt bàn tay mình vào cánh tủ, tay còn lại ôm lấy tim mình.

Tôi đã từng tưởng rằng mình tốt đẹp, vậy mà giờ mới nhận ra làm sao tôi có thể là một người vợ vô tâm như vậy?? Làm sao chồng tôi lại dùng tình yêu cao thượng đó để yêu một kẻ tồi tệ như tôi cơ chứ??

Xem thêm: Thu nhập 10 triệu nhưng tháng nào cũng ‘nhẵn túi’ vì nuôi bạn trai

Anh nghĩ mình dọn về sống chung với nhau đi em ạ. Anh lương 6 triệu mà tiền thuê trọ mất 2 triệu rồi, tiền xăng xe, ăn uống nữa coi như không góp được đồng nào. Em cũng vậy, lương 10 triệu nhưng cũng mất tiền nhà, tiền ăn cũng tốn kém.
Tôi học tiếng Nhật, sau khi ra trường may mắn xin vào công ty Nhật làm việc với mức lương 10 triệu tháng. Nhưng khổ nỗi bạn trai tôi thì chỉ xin được công việc với mức lương 6 triệu/tháng.
Thời gian đầu anh khó chịu lắm vì cảm thấy tự ti do lương thấp hơn tôi. Tôi biết cảm giác của anh nên tôi cũng cố ăn ủi:
– Lương em cao hơn thì em sẽ lo được cho anh nhiều thứ hơn. Tiền em cũng như tiền anh mà. Không lẽ anh muốn 2 đứa mình đều nghèo à?
Lúc tôi nói câu đó thì bạn trai tinh thần cũng phấn chấn lên. Thế rồi một hôm anh đưa ra lời nghề nghị.

Thu nhap 10 trieu nhung thang nao cung 'nhan tui' vi nuoi ban trai

(ảnh minh họa)

– Anh nghĩ mình dọn về sống chung với nhau đi em ạ. Anh lương 6 triệu mà tiền thuê trọ mất 2 triệu rồi, tiền xăng xe, ăn uống nữa coi như không góp được đồng nào. Em cũng vậy, lương 10 triệu nhưng cũng mất tiền nhà, tiền ăn cũng tốn kém. Chi bằng 2 đứa mình dọn về ‘góp gạo thổi cơm chung’ để tiết kiệm.
– Ý anh là mình sống thử á?
– Đúng vậy, em nhìn xem, người ta sống thử cả đấy thôi. Em cũng bảo tiền em như tiền anh thì tiền anh như tiền em thôi. Đằng nào mình chả cưới, cứ dọn về sống chung để tiết kiệm trước đã.
Lúc nghe bạn trai phân tích tôi cũng thấy đúng nên gật đầu đồng ý. Thời gian đầu anh và tôi góp tiền chung rồi đóng tiền nhà, mua mắm muối, đồ đạc trong nhà. Quả thật hai đứa cùng kiếm tiền rồi cũng nhau sống với nhau tiết kiệm được nhiều. Ngày xưa mỗi tháng chúng tôi mất 2 triệu tiền nhà vị chi là cả hai mất 4 triệu, nay ở chung chỉ mất có 2 triệu. Còn 2 triệu đó góp vào tiền ăn uống, mua sắm. Như vậy mỗi tháng tích góp được khoản tiền khá lớn. Tôi quyết định dùng nó để giữ cho việc kết hôn của hai đứa sau này.
Nhưng mà mọi chuyện thay đổi kể từ khi tháng thứ 5. Bạn trai bắt đầu dở chứng bắt tôi đóng hết mọi thứ từ chai mắm chai dầu ăn, đến chuyện tiền nhà, tiền điện nước. Lúc tôi kêu anh góp cùng vì cả hai thống nhất ở với nhau để tiết kiệm chứ không phải để mình tôi lo cả được. Thế mà anh mắng tôi:
– Anh là bạn trai em, tương lai là chồng em thế mà tính toán chi ly với anh à? Đợt này anh không đóng vì mẹ anh ốm, anh phải gửi 4 triệu về quê. Còn 2 triệu anh giữ tiền đổ xăng rồi chi phí linh tinh chứ?
Lúc anh nói mẹ ốm phải gửi về quê thì tôi đồng ý, nhưng tháng nào sau đó anh cũng gửi về quê cho bố mẹ. Còn anh bắt tôi phải lo toan hết mọi thứ, kết quả là tôi chẳng còn đồng nào trong túi. Anh cứ cậy lương tôi cao nên lo hết mọi thứ. Còn anh lại ăn trên tiền mồ hôi công sức của tôi rồi lương gửi về nhà cho bố mẹ anh.
Bố mẹ tôi ở quê thi thoảng tôi mới gửi được, nay ‘bao nuôi’ bạn trai thế này tôi chẳng còn đồng nào cho bố mẹ. Tôi thật sự thấy chán nản và muốn chia tay rồi dọn ra ở riêng. Thà sống như trước tuy tốn kém nhưng ít ra tôi còn dư ra 1 khoản. Đằng này mang tiếng ở với bạn trai mà anh bắt tôi nuôi anh luôn thì thật sự tôi không chịu nổi nữa. Không thể để anh ta cứ ỷ lại vào tôi mãi được.

By adminn